Pages

Wednesday, October 30, 2013

Khó hiểu...

Lại một ngày lăn tăn với những cảm xúc...bỗng dưng có một cảm giác rất mệt mỏi, muốn đi đâu đó thật xa, chỉ có một mình mình thôi. Cảm giác giống như đang chạy trốn điều gì đó, nó cũng không biết.Nó muốn tìm lại chính con người thực của nó. Đâu là bắt đầu, đâu là kết thúc...hay chỉ là những con đường đi mãi mà không có điểm dừng.

(P/s: tự nhiên cảm thấy...nó thật khó hiểu...)

Thy Nguyễn TH

 photo Image030-1.jpg

Tuesday, October 29, 2013

Hoài niệm...

Lâu lắm rùi mới xem lại các bài viết của nó trên báo: 

Có ai đã từng đọc và đồng cảm với nó???


"Thèm mặc blouse trắng" với bút danh Thy Nguyễn.


Hôm nay, tôi sẽ đi làm bình thường nhưng tôi sẽ mặc quần jean và áo thun thôi, chiếc áo blouse thì vẫn treo trong tủ như treo cả ước mơ và tâm hồn của tôi.
Hôm nay là 27/2 rồi. Đây là năm thứ hai kể từ ngày ra trường tôi không mặc chiếc áo blouse rồi. Nhớ quá...
Ra trường ba năm rồi, thế nhưng giờ tôi không phải là cô dược sỹ như ước mơ ngày mới ra trường mà chỉ là một cô nhân viên phòng nhân sự bình thường. Trái ngược quá nhỉ? Ừ, thì cuộc sống mà, thực tế và ước mơ bao giờ cũng là hai con đường khác nhau hoàn toàn.
Tôi nhớ ngôi trường Cao Đẳng Y Tế Đồng Nai và những người thầy áo trắng thân thương. Nhớ cái hình ảnh trong gương của tôi khi mặc chiếc áo blouse đầu tiên. Nhớ cái vườn thuốc khi xưa nhổ cỏ, bón phân. Nhớ những buổi học thực hành thí nghiệm. Nhớ cái bàn học cạnh cửa sổ của tôi và nhỏ bạn. Nhớ đến cái sôi nổi, nhiệt huyết và cả giận hờn của thời sinh viên...
Giờ những hình ảnh đó đã trở thành những kỷ niệm đẹp trong tôi. Nhưng những bài học ở trường và những kinh nghiệm đã tích lũy thì sẽ mãi theo tôi trong suốt cuộc đời này. Tôi sẽ dùng nó giúp đỡ mọi người xung quanh tôi trong khả năng mà tôi có thể.
Có một câu nói rất hay: “Đời sống chỉ là một khoảnh khắc nhưng với những khoảnh khắc đó, người ta có thể làm nên những việc vĩnh cửu. Để thành công trong cuộc đời, hai yếu tố cần thiết bạn phải học là bỏ cái gì và đặt niềm tin ở đâu”. Rồi một ngày nào đó tôi cũng sẽ mặc lại chiếc áo blouse thôi, vì đó là niềm tin của tôi mà.



Mã số 075 - Nguyễn Thị Ngọc Thy - "Lời muốn nói 2012"

Tạo bởi: BQT Trường Xưa Thứ tư, 28/11/2012, 15:53
Trao gửi tri ân cùng cuộc thi viết blog Lời muốn nói 2012. Chi tiết tại bài viết: http://www.truongxua.vn/news/detail/451377

Bài dự thi:

BÀI HỌC CỦA THẦY


Mấy ngày nay, thấy các em nhỏ háo hức chuẩn bị quà tặng cho thầy cô giáo, lòng nó cũng nôn nao một cảm giác khó tả. bởi vì...lâu lắm rồi, nó đã không đến thăm thầy của nó...
Ngày nào nó cũng đi ngang qua chỗ thầy dạy, nhưng cũng giống như bao nhiêu người khác, nó vội vã lướt qua với những mục đích riêng của nó. Thời gian trôi nhanh thiệt...Mới đó mà đã bảy năm rồi, trong bảy năm đó, nó đã ghé thăm thầy được bao nhiêu lần? chắc chắn số lần ấy chỉ có thể điếm trên đầu ngón tay mà thôi. Nhưng những bài học của thầy thì vẫn bên nó mãi mãi. “Bài học ấy chính là bí kiếp thành công của con trong cuộc sống bộn bề này, thầy ơi!”.
Nó nhớ lại cái hình ảnh cách đây tám năm của nó, khi nó là một cô nữ sinh lớp mười một. Nhưng tính cách nó lúc đó không hồn nhiên và vui vẻ như cái tuồi của nó, nó rất nhút nhát, thiếu tự tin và còn hay tự ái nữa. Nó ít giao tiếp với bạn bè xung quanh, và cứ thế, nó trở nên lặng lẽ, rất tẻ nhạt. Điều mà khiến nó thích nhất chỉ có một nơi, đó là lớp võ thuật Vovinam của nó, chỉ có ở nơi đó, nó mới là chính nó, nó có rất nhiều bạn bè, lớn tuổi có, trẻ tuổi có, mỗi người là một bài học cuộc đời khác nhau, họ chia sẽ và nó học được rất nhiều bài học cuộc sống từ những câu chuyện của các anh chị đó. Ở nơi ấy nó không chỉ được rèn luyện về mặt thể chất mà nó còn được thầy dạy dỗ về đạo đức làm người.
Cũng như bao học trò khác, thầy rất quan tâm và chú ý nó. Và năm ấy, nó may mắn được thầy chọn đi tham gia giải Vovinam của tỉnh. Nó vừa mừng, vừa sợ. Nó sợ nó sẽ làm thầy và mọi người thất vọng. Và thêm một điều nữa, đó chính là sự thiếu tự tin của nó trước đám đông. Đến giờ thi rồi, và còn 30 phút nữa là đến lượt nó thi, bàn tay nó lạnh ngắt, tim đập nhanh, và nó tưởng tượng nếu nó thất bại thì tất cả mọi người sẽ cười nó. Và nó đã nói điều đó cho thầy nghe, nó run vì nó chưa bao giờ ra trước đám đông như vậy. Sau khi nghe nó nói, thầy đã kể cho nó nghe câu chuyện của thầy.
Năm ấy, thầy thi lên Hồng đai tam cấp, đứng trước chưởng môn và các bạn đồng môn, tự nhiên thầy cảm thấy có một áp lực vô cùng nặng nề, và thầy đã cố gắng thi nhưng vẫn không thắng được tâm lý đó, và thầy đã bị thi lại, chỉ còn 1 cơ hội cuối để thầy thi lại mà thôi, lúc đó thầy đã suy nghĩ khác, thầy nghĩ rằng đây không phải là một cuộc thi, mà là một cơ hội để mình chiến thắng bản thân mình, thế là thầy cố gắng hít thở thật đều và sâu, và trong tâm trí thầy lúc đó luôn tự nhủ " tôi sẽ làm được", " tôi sẽ làm được", " tôi sẽ làm được". Thế là thầy vượt qua kỳ thi đó.
Giờ thi của nó đã đến, nó hít thở thật sâu và đều trong lúc đi từ cánh gà ra chỗ dự thi, trong đầu nó vang lên 3 câu nói " Tôi sẽ làm được”, “tôi sẽ làm được”, “tôi sẽ làm được". Câu nói đó giống như câu thần chú vậy, sau khi nói xong thì rất linh nghiệm, nó tập trung vào bài thi của nó, nó dường như quên hết đám đông reo hò cỗ vũ, và khi kết thúc phần thi của mình thì nó nghe thấy những tràn pháo tay. Nó biết nó đã làm được.
Nó cảm động lắm, nước mắt như muốn chảy ra, nó đã làm được, nó đã vượt qua được nỗi sợ hãi đó. Nó nhìn về phía thầy, ánh mắt của thầy vô cùng ấm áp và trìu mến. Bài học của thầy chính là 3 câu thần chú linh nghiệm đó, và sự hít thở đều và sâu. Cho đến bây giờ, ngay cả khi đứng trước giữa đám đông thuyết trình, hoặc tham gia cuộc họp của công ty, đứng trước bao nhiêu người, nó vẫn tự tin vì trước đó nó đã vận dụng bài học tự tin của thầy.
Cuộc sống cứ thế trôi, những người thầy như những ông lái đò hào phóng chở khách sang sông, và trong số khách học trò ấy, có mấy ai nhớ đến ông lái đò xưa? Tục ngữ Việt Nam có câu "Một chữ cũng thầy, nửa chữ cũng thầy".  Ngày tri ân thầy cô năm nay lại đến, nó muốn gởi lời tri ân và lời chúc sức khoẻ đến tất cả các thầy cô tại mọi miền đất nước. Và đặt biệt là người thầy đáng kính của nó/./
NGUYỄN THY

http://www.truongxua.vn/news/detail/453233

(P/s: viết cũng là một cách để hoài niệm...)

Thy Nguyễn TH

 photo 1309658912_camthongchiasekynangmemchocuocsong.jpg

Thursday, October 24, 2013

Bad habits...

Lại là cái cảm giác không muốn ăn mà cũng chẳng thấy đói. Thế đấy, khoảng 11 h trưa là bắt đầu hoa mắt, chóng mặt rùi, bao giờ mới từ bỏ được cái thói quen không tốt cho cái bao tử này đây vậy nó ơi?

Thy Nguyễn TH
 photo good-habits-bad-habits.jpg

Saturday, October 12, 2013

Lại một chiếc mặt nạ...được tháo xuống...

Có một sự buồn và thất vọng nhẹ. Lại một cái mặt nạ khác được gỡ xuống, haizzz...Sao lại phải dùng mặt nạ để cư xử với nhau trong cuộc sống...Tại sao vậy? Câu trả lời là vì không muốn ai đó bị sock khi nhìn ra con người và bản chất của họ...Đó chỉ là nguỵ biện. Thà cho ai đó biết con người thật của họ như thế nào, người ta chỉ sock lúc đó thôi, chứ dùng mặt nạ, giả nhân nghĩa nói chuyện với họ, đến khi họ phát hiện ra được thì họ không những sock mà còn có cả sự ghê tởm nữa...

(P/s: ghét những cái mặt nạ đó, và cũng rất mệt mỏi với giác quan thứ 6 quá nhạy cảm...)

Nguyễn Thy TH

  photo 14082008250.jpg

Saturday, August 17, 2013

Delete...

Ước gì mỗi sự ưu phiền, đều được xoá bỏ chỉ bằng một phím delete. Nhiều lúc chỉ muốn tan đi.... trong cuộc sống...

Thy Nguyễn TH

   photo delete-temporary-files.jpg

Friday, August 16, 2013

Giải thích...

Nó cũng không biết những cảm giác này phải miêu tả như thế nào? Nó chỉ không thích một người chứ không phải ghét một người. Lúc đầu, nó cũng cảm thấy bình thường với người ấy, nhưng càng lúc, nó lại càng không thích người ấy. Nó không thích cái cách lẳng lơ của người đó cứ nhởn nhơ trước mặt nó. Nó không thích những kẻ không biết xấu hổ, nó không thích những kẻ tự cho là mình hơn người khác rùi bắt cá hai tay, ba tay. Nó không thích những đứa con gái như vậy. Gỉa vờ ngoan ngoãn nhưng sau đó là một tâm hồn thật ghê gớm, thực dụng. Thà cứ sống thật với lương tâm và con người ấy thì nó sẽ không đối xử với họ như vậy. Nó không thích...và có cảm giác thương hại cho họ...gieo gió thì sẽ gặp bão thôi....

(P/S: Haiz, lại một tiếng thở dài cho những cuộc sống thiêu thân)

Thy Nguyễn TH

 photo 1281011355img.jpg

Friday, July 5, 2013

Người hoàn hảo???

Thế nào là một người hoàn hảo? Có người bảo rằng:
Nếu là con trai, thì phải cao to, thân hình vạm vỡ, khuôn mặt có thể không đẹp lắm, nhưng phải là người tài giỏi, có ý chí trong cuộc sống, ga lăng, cư xử tối với mọi người trong gia đình, bạn bè, xã hội.... Nếu là con gái thì phải xinh đẹp trước tiên, có chiều cao là một lợi thế, đã xinh đẹp mà còn có học thức, con nhà khá giả, biết làm nội trợ thì chắc chắn là một người hoàn hảo.
Con người ngày nay, ai mà chẳng muốn mình trở thành một người hoàn hảo trong mắt mọi người. Thế nhưng, mỗi người một ý, mỗi người có những yêu cầu và thang điểm riêng cho sự hoàn hảo của mình. Một món ăn, có người bảo như thế là ngon, có người bảo không ngon. Một bức tranh, có người bảo là đẹp, có người bảo là không đẹp. Một con người, có người bảo người ấy là người tốt, có người bảo đó là một người xấu, không cho bạn bè, người thân của họ giao tiếp hoặc có mối quan hệ lâu dài với người xấu đó...
Tất cả đều là do nhận thức và cách nhìn nhận của mỗi người.Đa số, ai cũng muốn người khác hoàn hảo theo cách suy nghĩ của mình. Nếu không hoàn hảo được như vậy, thì là người xấu, là người không đáng để họ quan tâm...Bạn, có thể chê ai đó ...và có cả trăm lý do để chê một người....nhưng đó chỉ là nhận thức theo khía cạnh hoàn hảo của bạn mà thôi.Đức Phật dạy rằng, trên thế gian này có hai loại người: loại người không bao giờ sai phạm, và một loại người sai phạm nhưng biết cách sữa chữa. Loại người thứ nhất, thế gian này không có, loại người thứ hai chính là chúng ta đang sống ở cõi ta bà này....Đã là con người thì không ai hoàn hảo cả.
Nhiều lúc nó cũng cảm thấy mệt mỏi khi đi tìm sự hoàn hảo của nó. Bản thân nó tự biết rằng nó sẽ cố gắng rất nhiều,rất nhiều trong cuộc sống. Nếu ai đó muốn nó trở thành một người hoàn hảo, thì đó là chắc là một sai lầm, nó sẽ không bao giờ thay đổi theo suy nghĩ của ai đó, vì nó là nó, nó sẽ thay đổi vì chính những suy nghĩ của bản thân nó. Ừh, đúng thế, có lẽ nó không phải là người hoàn hảo, nhưng nó sẽ yêu thương ai đó bằng một cách hoàn hảo của riêng nó.
 photo dongian.jpg
Thy Nguyễn TH

Wednesday, July 3, 2013

GIÀ...

Sáng nay đi họp ở Loteco, có một chị bạn bảo mình mới 22 tuổi. Câu nói của chị ấy hay làm sao, và nghe xong mình thấy sướng làm sao, lỗ mũi tự nhiên to ra, hjjj....Vậy là trẻ thêm được 4 tuôi so với tuổi thực tế, happy, happy. Con gái mà, ai lại không sợ già, sợ xấu, da nhăn nheo, hjc...chỉ nghĩ đến đây là mình cảm thấy thật buồn rùi. Mà mấy bữa nay lại học ôn thi nữa chứ, mắt thâm quầng, giảm kí có cảm giác già khằn mất rùi...

P/s: ước gì có một loại thuốc, uống vào xong là trẻ mãi không già....(Một điều ước ngu ngốc không bao giờ thực hiện được, hức..hức... :(

Thy Nguyễn TH

Thursday, June 6, 2013

NGẪM...


Trên những con đường buổi chiều nó đi học...vẫn chỗ đèn xanh, đèn đỏ, một bà cụ ăn xin tóc bạc trắng, miệng móm mém nhai trầu....ở một chỗ đèn xanh, đèn đỏ khác, một em bé ăn xin khoảng 6 tuổi, tật nguyền bẩm sinh...ở một góc gần đèn xanh, đèn đỏ nơi bà cụ ngồi ...là những quán cà phê nhạc xậm xình....ở gần một góc đèn xanh, đèn đỏ nơi em bé ăn xin ngồi là những ánh mắt thờ ơ vội vã chờ đèn xanh để đi cho mau với những suy nghĩ riêng....

(P/s: ở một góc đèn xanh, đèn đỏ, có một lời cầu nguyện cho những số phận kém may mắn...)

Thy Nguyễn TH